PHẢN BÁC LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC “CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐẤU ĐÁ, THANH TRỪNG NỘI BỘ” CỦA VIỆT TÂN

7

PHẢN BÁC LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC “CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐẤU ĐÁ, THANH TRỪNG NỘI BỘ” CỦA VIỆT TÂN

Ngày 05/10/2019, trên facebook, Việt Tân đăng tải clip của tên Lý Thái Hùng – Trùm khủng bố dưới danh xưng là “Tổng Bí thư Việt Tân” với nội dung xuyên tạc: “Các đảng viên Cộng sản cao cấp đấu đá, thanh trừng nhau để tranh giành quyền lực, lợi ích nhóm tại Hội nghị TW 11 dự kiến tổ chức vào tháng 10/2019…”.

Bên cạnh đó, một số tên bồi bút cho các tổ chức phản động lưu vong ở trong nước cũng đăng bài viết xuyên tạc về vấn đề này, điển hình là tên Phạm Chí Dũng với bài viết “Quy định kiểm soát quyền lực hé lộ ý định ‘ngồi tiếp’ của ai?”

Bài viết của Phạm Chí Dũng có nội dung tương tự như những gì mà tên Lý Thái Hùng xuyên tạc khi hắn cho rằng Tổng Bí thư – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng cho ban hành “Quy định kiểm soát quyền lực” là để “củng cố địa vị cho mình, thanh trừng phe cánh để dọn đường cho phe của mình vào đại hội 13”…

Thật nực cười cho chúng. Đối với Lý Thái Hùng, Phạm Chí Dũng nói riêng và Việt Tân nói chung đã ngụy ngôn, xảo trá để đánh lừa dư luận với luận điệu xuyên tạc, sai lệch bản chất cụ thể như sau:

1. Nói rõ cho những kẻ lưu vong chống cộng hiểu rằng: Quy định số 205-QĐ/TW về việc kiểm soát quyền lực trong công tác cán bộ và chống chạy chức, chạy quyền là sự cụ thể hóa quyết tâm của Đảng trong công tác cán bộ. Sáng suốt để lựa chọn những người có năng lực, trình độ, có phẩm chất chính trị tốt để gắn với chiếc ghế mà họ đang ngồi, đó chính là hồng phúc của muôn dân trăm họ, là cội nguồn của mọi thắng lợi vì cán bộ nào thì phong trào đó; cán bộ là cái gốc của công việc; cũng như chuyện người chính nhân mới làm được việc đại sự, chính nhân. Đưa những kẻ chỉ biết chui sâu, leo cao bằng con đường chạy chức, chạy quyền, nịnh hót, bợ đỡ; hay ưu tiên đưa con, cháu dòng họ mình vào những chức vụ chủ chốt khi mà thực tài, kinh nghiệm thực tiễn chưa đủ; như thế là kỳ đức không cân xứng với y phục.

Vừa qua có một trường hợp tiêu cực đáng tiếc xảy ra trong công tác quy hoạch và bổ nhiệm cán bộ thì chúng mày như kền kền tìm thấy xác thối, rỉa lấy rỉa để, chúng mày quy chụp rằng “Đảng dung túng cho con ông cháu cha, chạy chức chạy quyền để leo cao mà không cần trình độ”…nhưng khi Đảng quyết tâm gạn đục khơi trong để lựa chọn cán bộ có đủ đức, đủ tài để phục vụ đất nước thì chúng mày lại bảo là kiểm soát quyền lực để củng cố địa vị của mình, thanh trừng phe nhóm. Ô hay, thế rút cục đám ba que xỏ lá chúng mày muốn gì?

2. Phải khẳng định rằng: Đảng Cộng sản Việt Nam đã trải qua gần 90 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành như ngày hôm nay là cả một pho lịch sử bằng vàng; Đảng luôn đặt lợi ích của quốc gia, dân tộc lên trên hết; gắn bó máu thịt với nhân dân, tất cả vì nhân dân Việt Nam; chèo lái con thuyền cách mạng Việt Nam đi đến bến bờ hạnh phúc; ngoài ra, Đảng không có lợi ích nào khác.

Cổ nhân có câu “nhân vô thập toàn” và Đảng cũng không phải là ngoại lệ. Trong mỗi thời kỳ đều luôn có những loài sâu mọt, thậm chí chúng đã chui sâu, leo cao để đứng trong hàng ngũ của những người Cộng sản. Những kẻ thoái hóa, biến chất, sa vào chủ nghĩa cá nhân, tham nhũng, tiêu cực, cơ hội, trở cờ để hại dân, phản Đảng.

Những kẻ đó, thời nào cũng có và dù sớm hay muộn thì những kẻ đó cũng đã, đang và sẽ bị trừng trị thích đáng; loại bỏ, ra khỏi hàng ngũ của Đảng, để góp phần làm trong sạch Đảng, để xứng đáng “vừa là người lãnh đạo vừa là đầy tớ trung thành của nhân dân”.

Những người bị xử lý từ xưa đến nay có cả Ủy viên Bộ Chính trị đến những Đảng viên bình thường, nghĩa là không chừa một ai, không có vùng cấm, không dung túng cho cái xấu, cái tiêu cực hoành hành.

Đảng và Nhà nước ta xử lý cán bộ Đảng viên vi phạm theo điều lệ Đảng, theo tinh thần thượng tôn pháp luật, đúng người, đúng tội và có lý, có tình chứ không phải là “thanh trừng nội bộ” như cái cách mà Lý Thái Hùng, Phạm Chí Dũng… xuyên tạc.

Kể cũng lạ thay, khi chúng ta chưa kịp xử lý tham nhũng, tiêu cực thì chúng cho rằng chúng ta bao che, dung túng, vì lợi ích nhóm…nhưng khi chúng ta quyết tâm “diệt trừ tham nhũng, tiêu cực” thì chúng lại cho là đấu đá, thanh trừng nội bộ; đúng như nhân dân ta thường bảo nhau “không dối trá, xuyên tạc thì không phải là Việt Tân! Không phản quốc thì không phải là Việt Tân!”.

3. Đấu đá, tranh giành và thanh trừng nội bộ thì phải kể đến chế độ tay sai, bán nước ngụy Sài Gòn, một chế độ được Việt Tân và các tổ chức phản động ngợi ca hết lời và tỏ ý vô cùng tiếc nuối, dù nó đã chết gần 44 năm.

Đó là chế độ mà các cuộc đảo chính liên tiếp xảy ra, phản ánh mức độ mâu thuẫn, tranh giành ảnh hưởng, thanh trừng, giết hại lẫn nhau giữa các phe phái trong “nội bộ” của các nhóm, các đảng phái chánh trị vì chúng giết nhau để tranh giành quyền được phục vụ quan thầy Hoa Kỳ của chúng, được ăn trên, ngồi trốc, được hưởng lợi từ “bố nuôi”, “được danh gia vọng tộc” ngay trên nỗi đau của nhân dân ta.

Có lẽ, thuật ngữ “Thanh trừng nội bộ”, “đấu đá nội bộ”, “Nhóm lợi ích” hay “Lợi ích nhóm” đã hình thành rõ nét từ đây.. Nhìn lại thời kỳ đất nước chưa được giải phóng, chế độ ngụy Sài Gòn do bè lũ tay sai Diệm, Thiệu cầm đầu, chúng ta sẽ thấy đó là thời kỳ của những cuộc thanh trừng đẫm máu giữa các phe phái. Tiện đây, có thể kể một số vụ như:

– Đảo chính 1960: Đây là cuộc đảo chính quân sự đầu tiên của chế độ tay sai ngụy Sài Gòn, do Đại tá Nguyễn Chánh Thi và Trung tá Vương Văn Đông cầm đầu với mục đích lật đổ ngôi vị Tổng thống của Ngô Đình Diệm. Cuộc đảo chính diễn ra trong bối cảnh Ngô Đình Diệm đã tiêu diệt và thâu tóm được nhóm quân sự Bình Xuyên, Cao Đài, Hòa Hảo, nhóm vũ trang của các đảng Đại Việt, Quốc dân Đảng. Phần thắng thuộc về Diệm và đồng bọn; buộc Nguyễn Chánh Thi phải lưu vong nơi đất khách (bản nhạc Hải ngoại thương ca của Nguyễn Văn Đông viết về việc này).

– Đảo chính 1963: Đây là cuộc đảo chính do các tướng lĩnh ngụy Sài Gòn như, Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm, Trần Văn Đôn, Tôn Thất Đính, Lê Văn Kim cùng các thuộc cấp thực hiện với sự giúp sức của Hoa Kỳ vào ngày 1/11/1963. Chúng đã thanh toán, tiêu diệt đối thủ là anh em Diệm, Nhu, Cẩn, xóa cái gọi là “nền Đệ nhất Cộng hòa Việt Nam”; chuyển vai trò lãnh đạo sang “Hội đồng quân sự” do Dương Văn Minh đứng đầu. Lý do dẫn đến cuộc đảo chính 1963 do các tướng lĩnh Việt nam Cộng hòa bất mãn trước cách cai trị của chính quyền Ngô Đình Diệm mà bản chất là sự tranh giành quyền lực giữa các phe phái trong nội bộ và nó được tiếp sức bởi người Mỹ, do Diệm không thực hiện những thay đổi chính trị theo khuyến cáo của họ.

– Hàng loạt cuộc đảo chính 1964 – 1965: Sau sự kiện anh em Ngô Đình Diệm bị giết, chỉ trong thời gian từ 1964 đến 1965 đã có 5 cuộc đảo chính khác, mà sự kiện mở màn là cuộc chỉnh lý đầu năm 1964. Cuộc “chỉnh lý” năm 1964 của ngụy tặc là một cuộc đảo chính xảy ra vào ngày 30/1/1964 do tướng Nguyễn Khánh cầm đầu nhằm loại bỏ vai trò lãnh đạo của Hội đồng quân sự do Dương Văn Minh đứng đầu. Tiếp theo cuộc “Chỉnh lý” ngày 19/12/1964, lại diễn ra một cuộc đảo chính khác do tướng Nguyễn Khánh, tướng không quân Nguyễn Cao Kỳ và tướng lục quân Nguyễn Văn Thiệu chỉ huy.. Kết quả, Nguyễn Khánh và Hội đồng Quân lực mới được thành lập, gồm các tướng đã tham gia vào cuộc đảo chính, đã khôi phục lại quyền kiểm soát dân sự vào ngày 07/01/1965 với một chính phủ do Trần Văn Hương dẫn dắt. Tuy nhiên, Trần Văn Hương không thể thành lập được một “Chính phủ” hữu hiệu và Hội đồng Quân lực đã tiếp tục đảo chính lật đổ Hương vào ngày 27/1, đồng thời đưa Nguyễn Khánh lên nắm quyền. Chỉ sau hơn 3 tuần nắm quyền, Nguyễn Khánh cũng đã lại bị lật đổ bởi một cuộc đảo chính khác vào ngày 18/02/1965 do Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Văn Thiệu cầm đầu. Tới 12/06/1965, một cuộc đảo chính nữa lại nổ ra, khi Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ lại lật đổ chính phủ do Phan Huy Quát (anh trai của giáo sư sử học Phan Huy Lê) đứng đầu. Nguyễn Văn Thiệu làm Quốc trưởng còn Nguyễn Cao Kỳ làm Thủ tướng.

4. Nói đến đấu đá, hạ bệ lẫn nhau để tranh giành tầm ảnh hưởng, tranh giành “quyền lừa đảo kiếm tiền” nhân danh “chống Cộng” là phải nói đến các tổ chức phản động – vong quốc nô, là cộng đồng quốc tế dùng tiếng Việt (cũng có đứa không biết hoặc không rành tiếng Việt nhưng vẫn đi “chống Cộng”) ở hải ngoại.

Chúng là tập hợp một lũ ô hợp từ những tên đu càng đến tụt quân từ 1975 cho đến những tên sang nước ngoài theo diện HO, những kẻ “tù nhân lương tâm” được Tây lông chứa chấp và cho “tị nạn chánh trị” cho đến những chị cave “yêu nghề nhưng đã hết vốn làm ăn”, đến những anh nghiện hút nhưng hết tiền để hút…tạo thành một bức tranh hổ lốn, bát nháo và là nơi “quần khuyển tranh cốt” (đàn chó tranh xương); là nơi để hàng trăm tổ chức nhân danh chống Cộng đấu đá, xâu xé, phỉ báng và triệt hạ lẫn nhau theo kiểu nhóm Đào Minh Quân chửi Đỗ Hoàng Điềm, Lý Thái Hùng và ngược lại.

Với bản chất lừa đảo của mình nên tất cả bọn chúng tranh nhau để xem ai mới là “siêu lừa đảo”, xem ai mới là “chí tôn chống Cộng” với mục đích cuối chỉ là tiền, là bơ thừa, sữa cặn của các thế lực thù địch bơm cho chúng và để lừa Việt kiều quyên tiền cho chúng.

Từ những luận điểm trên, chúng tôi muốn gửi cho tên giặc Lý Thái Hùng và bè lũ chống cộng rằng: “đấu đá, thanh trừng nội bộ” chỉ có ở ngụy Sài Gòn và lũ vong quốc nô! Chỉ tồn tại ở đám có dòng máu “liếm gót giày tây béo mượt đầu” gia truyền chúng mày mà thôi!

Luận điệu của ngươi là luận điệu của một tên lừa đảo đầu sỏ, không hơn, không kém! Dù các ngươi có dùng trăm mưu hèn và ngàn kế bẩn thì cái kết sẽ là sự thất bại, đớn hèn và thật nhục nhã như cái cách mà tên phản quốc đã khai sinh ra tổ chức khủng bố Việt Tân là Hoàng Cơ Minh phải nhận mà thôi!

Nhân dân Việt Nam sẽ chiến thắng thù trong, giặc ngoài cho dù chúng là ai, lịch sử của dân tộc đã chứng minh chân lý đó./.
TK

(Nguồn: Cột cờ Thủ Ngữ)